Có thể đặt niềm tin tưởng vào máy chạy bộ khi bạn muốn giảm cân?

đăm chiêu suy nghĩ về một việc gì đó, nghiêm túc và thẳng thắn mua ngay máy chạy bộ điện đài loan , chỉ duy trời ngụ ở mây cao mới có thể biết rằng, cậu ta đang tơ tưởng tới cô người mẫu chụp ảnh áo tắm trên tạp chí. Đôi lần, y cười lằng lặng, tựa bờ hồ máy tập chạy bộ đa năng sóng sánh tử kim quang.

Một giai điệu nào đó, yên bình, và đẹp đẽ.

– Tấn Tấn! –  Y gọi, vẫn là thứ giọng cao và khàn khàn ấy, khiến người ta thấy có thể đặt niềm tin cách sử dụng máy chạy bộ tưởng qua lời nói chặt chẽ của y.  – Xong chưa? Người ta đợi đằng ấy nãy giờ rồi đó. –  Bày đặt phụng phịu nữa, thật là dễ thương quá.

– Tôi không nhớ có bảo cậu chờ. –  Cậu ấy, cái kẻ mà tôi thầm tìm hiểu máy chạy bộ điện giá bao nhiêu thương trộm nhớấy, chính là Thẩm Tấn. Dù tính cách có đôi phần trầm lắng, nhưng không thể không phủ nhận số gia tài khổng lồ của Thẩm gia. Thẩm Kiến Quốc, bố cậu, làm ăn phát đạt, mỗi tháng mang về nhà hơn một triệu nhân dân tệ. Thẩm Tấn là con trai trưởng, học hành loại giỏi, thể thao xuất sắc, sinh ra máy chạy bộ hãng nào tốt đã mang gương mặt khuynh thành, đúng là tuyệt thế vô song!  – A.. Mặc kệ đằng ấy. Tôi đi, thì cũng phải kéo đằng ấy đi cùng. –  Y đáp. Phía lễ tân, tôi chậm chạp viết nốt tấm phiếu cho phép mượn sách tại thư viện thời hạn một tuần, sau đó giật thót tim khi nghe tiếng gọi,

máy chạy bộ đa nang

– Không ổn sao..? –  Gương mặt vô cảm của Thẩm Tấn vẫn chẳng mảy may biến sắc.

– X-xin lỗi.. –  Tôi lúng túng, ghì chặt cây viết bi trong tay, ngoáy nốt mấy chữ cái cuối cùng. Bỗng nhiên, tên tiểu tử nãy giờ bị cho ra rìa phì cười tới nấc nghẹn, cố tình chạy tới huých vai cậu:

Giảm cân cùng máy chạy bộ Tài Phát

– Bên này, bên này nè Tấn Tấn. Bình tĩnh đi, đằng ấy tính doạ cả máy chạy bộ giảm cân con gái luôn ớ hở? Hơn nữa chịấy cũng là tiền bối của chúng ta đó! Nếu mà là tôi thì đã ngoan ngoãn đứng chờ rồi! –  Vừa nói, y vừa cười sằng sặc như đang nhột. Dáng vẻ mỉa mai không ai thèm nhìn ấy đủ để Thẩm Tấn không thể đắc ý khi mua máy tập chạy bộ bằng điện thêm một khắc nào nữa, mang giọng nóng giận quát y, mặc cho không khí thư viện vốn yên tĩnh, chỉ một tiếng  – kẹt –  nho nhỏ thôi cũng đã vang dội ra khắp gian phòng rồi.

– Cao Trạng ơi Cao Trạng! Coi chừng cái miệng cậu đó! –

– Uổng công dạy dỗ lâu năm, Tấn Tấn vẫn cứ là Tấn Tấn thôi, hết thảy cảm xúc đều lộ hết ra ngoài, muốn người ta không biết cũng khó lắm đó nha. –  Lớn trướng từng này máy chạy bộ nhỏ gọn rồi mà vẫn ngốc nghếch đến vậy, thật là! Dứt lời, đoạn y quay qua phía tôi, nói,  – Tiền bối à, xin chị thứ lỗi nhé.

Add Comment