“MUA BÁN TÌNH NGƯỜI” CỦA TRUNG QUỐC poker

Trang chủ:  http://danhlamdo.org

Đối với người Trung Quốc khi đã nhắc đến hai chữ “nể mặt” thì lập trường cũng dễ thay đổi. Nếu xử lý không khéo, không những làm ăn không thành mà tình nghĩa cũng mất luồn. Nhưng chỉ cần thay một câu nói khác thôi thì hiệu quả hoàn toàn khác: “Anh đã nói như vậy, tôi cũng chẳng có gì để nói, kiếm tiền hay không kiếm tiền chỉ là thứ yếu, những một người bạn như anh thì nhất định phải giữ rồi. Vậy ta cứ theo cái giá của anh đi!” poker.

Khi ta “nể mặt” người khác, lần làm ăn sau không nhất thiết họ sẽ lại tìm ta nhưng họ sẽ trở thành người tuyên truyền cho ta poker, đấy chính là cái ta được. Đối với ngựợi Trưng Quốc mà nói, cùng mua món hàng ấy tại sao tôi không tìm anh ta mà lại tìm anh? Nêu anh không nể mặt tôi, mấ nể mặt tức là bao hàm triết khấu, ưu đãi hay sự phục vụ đặc biệt nào đó, nếu không việc quái gì tôi phải cho anh kiếm tiền?

Nói ra là vậy nhưng cũng không có nghĩa là người Trung Quốc lẫn lộn giữa “người” và “vật”, mà cũng có sự phân biệt rõ rang. “Hợp tác là giao lưu tình cảm, thành công là làm ăn”, tuy vì giao lưu tình cảm nên mới hợp tác nhưng làm ăn vẫn cần có lợi nhuận. Chung sống với người Trung Quốc, nhất là làm ăn buôn bán củng là một nghệ thuật. Nói một cách đon giản là làm sao để đối phương có cảm giác “vui vẻ”. Càng làm cho đối phương vui vẻ thì công việc làm ăn càng đạt được mức độ cao nhất của việc “làm ăn thuận lợi, tình cảm chan hoà”.

 

Add Comment